vophubong.blogspot.com

Thursday, March 14, 2013

CÔ BÉ TRONG VƯỜN XOÀI BÌNH CHÁNH

CÔ BÉ TRONG VƯỜN XOÀI BÌNH CHÁNH

                   Nhân có người bạn gái gởi cho mấy nhánh xoài  ...Lam nhớ lại  một thời ,không nhớ là năm mấy ,1970 hay 71 gì đó ,có lần  mình đóng quân ở Bình chánh , một buổi sáng đi thăm chơi  quanh vùng  , ghé vào một vườn  xoài , sum sê , xanh tốt , bao bọc quanh một ngôi nhà ngói rộng  , ba gian  hai chái - vùng này thường gọi là nhà lai?- .Chủ nhà là một ông già khoảng 50,60 tuổi có đãi cho Lam một bữa nhậu đặc biệt gồm một đĩa xoài tuơi và mấy xị  rượu đế .
  Đó là một buổi sáng thanh bình , bầu trời trong xanh bao la ,gió mát thổi từ miền đông bắc lại . Lam biết đó là gió đông bắc vì  hôm ấy hình như là muà hè , buổi trưa thường có gió đông bắc từ biển thổi vào  .Buổi nhậu thật đơn giản ,chỉ  có trái xoài được  cắt nhỏ ra , chấm mắm đường và xị rượu đế  - không nhớ là đế  Bà đen hay đế Hóc môn - Hồi đó Bình chánh còn thuộc  tỉnh Gia định . Người  dân Bình chánh rất hiếu khách . Họ sống an nhiên  ,tự tại  , ung dung nhìn đời .Ông già ngồi  vừa uống rượu ,vừa nói  chuyện thời tiết  mưa nắng , mùa màng , chàng trẻ tuổi vừa nhâm nhi vừa gật gù tán thưởng .Thỉnh thoảng ông già có kêu cô con gái nhỏ chạy ra ,chạy vào pha bình trà , hay  rót ly nước.-biết đâu cô bé ngày đó lại không là  Vân bây giờ ?  -  Rồi cô bé  lại vô tư chạy ra ngoài vườn  bắt bướm , hái hoa - hoa Huệ trắng nỗi tiếng vùng quê đó -
  Cảnh tượng lúc ấy thật là :
         Cô bé ngây thơ như cổ tích ,
         Ông già tự tại tựa  thần tiên
         Chàng trai như lạc vào trong mộng ,
         Có phải Đào nguyên ở chốn trần  ? …
  Thuở bấy giờ  Bình chánh thật   bình yên ,chiến tranh không quên sót một nơi nào,  nhưng hình như chiến tranh cũng  hiền lành phần nào với Bìnhchánh, cho nên sau 75 ,Bình chánh cũng không thiệt hại gì cho lắm  , so  với bao vùng quê thân yêu khác bị tàn phá  nặng nề .  Khoảng 2 giờ chiểu ,chàng trẻ tuổi đứng dậy từ giã vì có bạn từ trại ghé lại gọi v ,thì ông già cũng đã ngà ngà say. .. Cuộc vui nào cũng tàn , cuộc chia tay nào cũng lưu luyến , cô bé có làm  quà cho chàng trẻ tuổi hai trái xoài xanh…
.Cuộc đời như một dòng  sông  ,nước đi , đi mãi có bao giờ trở về , từ đó đến sau năm 75 , Lam cũng không có dịp  nào ghé lại thăm ông già  và cô  bé , đời lính mà  , cái balô và cây súng , rày đây mai đó  ,cũng có đôi lần trở lại Bình chánh, nhưng  nào  phải được đi qua chỗ cũ , khi thì ngủ đêm Tân quí tây - một thị trấn nhỏ  của Bình chánh -, đêm nghe tiếng Dạ lan nức n  , khi thì nằm Tân túc , đêm nghe  tiếng ếch nhái , ểnh ương  huyềnh oang ; tiếng súng nổ đì đùng ,  tiếng bom dội xa xa đâu vùng Long an  ,Hậu nghĩa ...
    Hôm nay ,chợt thấy mấy trái  xoài xanh  ,cùng với nhánh cành sum sê  xanh  tốt , động lòng nhớ lại , một thở xa xưa  , ghi vội  mấy dòng , gi làm kỷ niệm...
 
duonglam
No comments:

THƠ Đ ƯỜNG XƯỚNG HỌA

THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA

NỖI NHỚ

Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong ngóng chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở trong thao thức.
Từng phút mơ màng đến ngất ngây
Nỗi nhớ tình nồng lưu luyến đợi.
Niềm thương dấu ái cảm say hoài.
Hỏi em còn thức hay say ngủ.
Có biết ai
kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng

NIỀM THƯƠNG
 Em yêu anh biết nói sao đây
Trăm nhớ ngàn thương đã chật đầy
Hạ đ mê màu môi tuyết ngọc
Thu vàng mơ dáng liểu thơ ngây
Bao đêm đông trắng nằm mong mõi
Một thuở xuân hng nặng cảm hoài
Em hỡi ân tình muôn vạn nẻo
Anh còn vẫn mãi đợi chờ đây...
voduonghonglam

Wednesday, March 13, 2013

KINH KIM CANG


KIM  CANG
BÁT NHẢ BA LA MẬT TÂM KINH

Thuyền hoa vượt bến hoang mê
Nương chèo bát nhã vượt bè qua sông
Vô biên vô lượng đóa hồng
Vọng Tâm hàng phục Tâm không trụ hằng

voduonghonglam

Tuesday, March 12, 2013

TUỔI BIẾT GIÀ


TUỔI BIẾT GIÀ


 Thu chết từ khi tuổi biết già
Chút tình còn lại bị mèo tha
Ngoài sân cỏ dại cười hoa lá
Trước ngõ dấu mòn đón bóng ta
Mấy lúc khách xa đùa cũng chẳng
Đôi lần rượu cũ nhậu thôi mà
Tây Kha gốc mận tha hồ ngủ
Bỏ mặc Cung Hằng mặc Tố Nga.

Cao Linh Tử



DỄ ĐÂU GIÀ


Thềm trăng muốn đến hỏi Hằng nga

Ngàn tuổi sao em vẫn mượt mà ?

Bỡi nắng xuân vàng e ấp bạn
                               Hay trời thu tím vấn vương ta

Rượu say nhạc trổi lời êm ả

Thơ họa vần gieo ý thiết tha

Mai lướt phi thuyền cung quế đến

Trừơng sinh mượn thuốc dễ đâu già...


Tú lang thang



MỘNG THẤY HẰNG NGA
 
Trắng râu còi tóc dẫu hơi già
Nhưng chuyện tâm tình vẫn thiết tha
Già mặt già mày là lắm kẻ
Nhiều yêu nhiều được chỉ mình ta
Tuổi trời chồng chất nào ngao ngán
Chuyện thế mông mênh vẫn mượt mà
Nếu chẳng có ai thời ngủ quách
Biết đâu nằm mộng thấy Hằng Nga.
 
Lá chờ rơi 13/03/2013
 

Sunday, March 10, 2013

EM CỨ ĐẾN...

 Trang sáng tác :THƠ MÙA XUÂN


EM CỨ ĐẾN...
 
Mùa xuân ơi 
tha thiết đến vô cùng... 
vdhl

Em cứ đến
như cây vừa trổ nhánh

Đêm tần ngần
mưa thắm nụ tầm xuân

Hãy hò hẹn
như bài thơ em viết đó

Ngàn thiết tha
huyền diệu đến vô chừng..

Em cứ đến
và em cứ đến

Rượu đầy môi
say đắm giữa mùa hôn

Hoa đã nở
bên trời khoe sắc thắm

Thơ đầy trang
tràn ngập cả tâm hồn

Em cứ đến
Và em cứ đến

Trái tim hồng tha thiết
giọt tình xuân

Môi em nở
như tình em hé nở

giữa hương khuya
ngào ngạt trắng trong ngần


Em cứ đến
Và em cứ đến

Chào nhau đi em ơi
XUÂN THA THIẾT VÔ CHỪNG

Chào nhau đi em ơi

Đêm huyền diệu vô cùng

voduonghonglam

HAI BÀ TRƯNG


TRANG THƠ ĐƯỜNG : GƯƠNG DANH NHÂN
Nhân ngày lễ 8-3 xin mời cùng nhau đọc : GƯƠNG HAI VỊ NỮ ANH HÙNG DÂN TỘC :

 HAI BÀ TRƯNG
 


Giáp bạc yên vàng giục giã cương,

Cờ bay kiếm bạt dậy sa trường.

Long thành [1] gót ngọc an bờ cõi,

Nam quốc má hồng định nghiệp vương.

Nợ nước duyên chồng thề một dạ,

Tình em nghĩa chị nguyện chung đường.

Ngàn thu gái Việt còn kiêu hãnh,

Má phấn muôn đời tõa sắc hương

Dương Lam

[1] Long thành [thành Long biên địa danh Hà nội thời bấy giờ]

-------------------------------------

Bà Trưng quê ở Châu Phong

Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên [3]

Chị em nặng một lời nguyền

Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân

Ngàn tây nổi áng phong trần

Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên

Hồng quần nhẹ bước chinh yên

Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành

Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh

Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta

Ba thu gánh vác sơn hà

Một là báo phục hai là Bá Vương

Uy danh động tới Bắc Phương

Hán sai Mã Viện lên đường tấn công

Hồ Tây đua sức vẫy vùng

Nữ nhi địch với anh hùng được sao!

Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo

Chị em thất thế cùng liều với sông!

Trước là nghĩa, sau là trung

Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn...

[Việt nam Quốc sữ diễn ca]

Thursday, March 7, 2013

B À TRIỆU ẨU : TRIỆU THỊ TRINH


TRANG THƠ ĐƯỜNG :
GƯƠNG DANH NHÂN



Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta"





BÀ TRIỆU ẨU : TRIỆU THỊ TRINH
 



Đạp cơn sóng dữ quậy ngông cuồng
Chém cá tràng kình dậy biển Đông
Giúp nuớc xây nhà xua giặc mạnh
Dương cờ khởi nghĩa dựng binh hùng 
Bồ Điền[ 1] giữa trận so đao kiếm
Ngô Việt [2] bên trời lập chiến công
Nữ tướng Nhụy Kiều danh nỗi tiếng [3]
Ngàn sau rạng rỡ núi non Tùng [ 4] 



voduonghonglam
[vophubong]
 

[1] Bồ- Điền : căn cứ địa xảy ra những trận quyết liệt giữa quân Bà và quân Ngô... 

[2]Ngô-Việt : Đông Ngô và Việt Nam

[2]  Nhụy Kiều : Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa.

[3]  non Tùng : Nơi Bà tuẫn tiết...sau có đền thờ Bà...
--------------------------------------------------------------

Cuộc Khởi Nghĩa Của Triệu Thị Trinh (248)
(Bà Triệu)

"Muốn coi lên núi mà coi
Có Bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng"

Khi nói đến gương anh hùng liệt nữ, đến truyền thống đấu tranh xâm lược của ngoại bang, người Việt Nam qua nhiều thời đại thường không quên nhắc đến cái tên Bà Triệu bên cạnh các gương liệt nữ khác như Hai Bà Trưng...
Triệu thị Trinh sinh ngày 2 tháng 10 nǎm 226 (Bính Ngọ) tại huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hoá trong một gia đình hào trưởng. Triệu thị Trinh là một phụ nữ có tướng mạo kỳ là, người cao lớn vú dài nǎm thước. Bà là người tính tình vui vẻ, khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, trí lực hơn người. Truyền thuyết kể rằng, có lần xuất hiện một coi voi trắng một ngà phá phách ruộng nương, làng xóm, lầm chết người. Triệu Thị Trinh dũng cảm cầm búa nhảy lên đầu giáng xuống huyệt làm con voi lạ gục đầu xin qui thuận.
Khi nhà Ngô xâm lược đất nước gây nên cảnh đau thương cho dân chúng, khoảng 19 tuổi Triệu thị Trinh bỏ nhà vào núi xây dựng cǎn cứ, chiêu mộ nghĩa quân đánh giặc. Khi anh trai nhắn về nhà chồng, bà đã trả lời tỏ rõ khí phách của mình mà đến nay không mấy người Việt Nam là không biết: "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng là tì thiếp người ta". Truyền thuyết kể rằng, nǎm 248 khi Triệu Thị Trinh khởi nghĩa trời đã sai đá núi loan tin tập hợp binh sĩ trong vùng. Đêm khuya từ lòng núi đá phát ra rằng: "Có Bà nữ tướng. Vâng lệnh trời ra. Trị voi một ngà. Dựng cờ mở nước. Lệnh truyền sau trước. Theo gót Bà Vương". Theo đó dân chúng trong vùng hưởng ứng nhiệt liệt, có người mang theo cả bộ giáp vàng, khǎn vàng.... dâng cho bà. Anh trai bà là Triệu Quốc Đạt được tôn làm Chủ tướng. Bà Triệu là Nhuỵ Kiều tướng quân (Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa). Khi ra trận Bà mặc áo giáp vàng, chít khǎn vàng, đi guốc ngà, cưỡi voi một ngà. Quân Bà đi đến đâu dân chúng hưởng ứng, quân thù khiếp sợ. Phụ nữ quanh vùng thúc giục chồng con ra quân theo Bà Vương đánh giặc. Cho đến nay nhân dân vùng Thanh Hoá và lân cận còn nhiều câu ca, lời ru con nói về sự kiện này.
Sau hàng chục trận giao tranh với giặc, trận thứ 39 anh trai bà là Triệu Quốc Đạt tử trận, Bà Triệu lên làm chủ tướng và lập nên một cõi giang sơn riêng vùng Bồ Điền khiến quân giặc khó lòng đánh chiếm. Biết bà có tính yêu sự trong sạch , ghét quân dơ bẩn, quân giặc bố trí một trận đánh từ tướng đến quân đều loã thể. Bà không chịu được chiến thuật đê hèn đó phải lui voi giao cho quân sĩ chiến đấu rồi rút về núi Tùng. Bà quì xuống vái trời đất: "Sinh vi tướng, tử vi thần" (Sống làm tướng, chết làm thần) rồi rút gươm tự vẫn.
Đến nay chuyện Bà Triệu từ thế kỷ thứ II vẫn còn hằn đậm trong tâm thức mỗi người Việt Nam với lòng ngưỡng mộ và tự hào. Lǎng và đền thờ Bà vẫn còn mãi với thời gian tại huyện  Hậu Lộc tỉnh Thanh Hoá là di tích lịch sử quan trọng của quốc gia là bằng chứng về niềm tự hào một người phụ nữ liệt oanh của Dân tộc Việt Nam.
Nguồn: http://hanoi.vnn.vn/chuyen_de/9903/motsoguongmat/ba_trieu.html