Thế Cho Nên Tất Bật Ðến Bây Giờ !
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chỉ Một Chốc
Nào Ngờ Ðâu Ở Mãi Ðến Hôm Nay !
NHƯNG: |
Thiên nhiên thật đẹp,như những bức tranh
vẽ muôn màu.
Cảnh vật
Tình
người.






Nhưng đôi khi đường đời không đầy hoa như
thế, lối cũ nhạt nhòa, người xưa phai dấu, chỉ còn lại con đường thênh thang lá
úa.

Và lá ngày càng úa màu thời
gian

Lớp lớp chất chồng lên nhau
như kỷ niệm

Chỉ một dòng chảy nhỏ nhưng đã
chia chúng ta về hai phía bờ chẳng thuộc về nhau,
đường em đi khói sương mờ trong
nắng nhạt.

Tình mình giờ như cây trơ trụi
giữa mùa đông

Chiếc ghế xưa, chỉ có lá vàng ve
vuốt

Bao nhiêu năm rồi hờ hững hỡi Tình
nhân?

[con nua]