Wednesday, May 13, 2015

ĐÀ NẴNG NĂM XƯA

 
ĐÀ NẴNG NĂM XƯA

Đà nẵng chiều nao gió thổi buồn,

Bên người em gái buổi hoàng hôn .

Trên triền Non Nước mây thờ thẩn,

Ngoài bãi Thanh Khê sóng dập dồn.

Nắng nhạt tơ chùng tình bãng lãng,

Đàn lơi phím lạc ý chon von .

Nhắn người em gái năm xưa ấy,

Đôi mắt xa xăm có mõi mòn…


Duong Lam-vophubong
 
ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng mưa rơi thấm giọt buồn
Sơn Chà núi thẳm nhuộm hoàng hôn
Sông Hàn dòng đục trôi lờ lững
Non Nước chuông reo đổ dập dồn
Bến lỡ đò neo nằm lặng lẽ
Đèo cao dốc thẳm ngó chon von
Biết bao kỷ niệm vùi sương gió
Nhìn bóng quê xa nhớ mỏi mòn

Thanh Huy

PHỐ CỔ CHIỀU MƯA

Phố Cổ chiều mưa nắng lặng buồn
Xa người em nhỏ héo môi hôn
Chùa Cầu nước đọng xe qua chậm
Cửa Đại thuyền trôi sóng vỗ dồn
Sông biển sầu không du khách viếng
Đất trời lạnh thiếu tiếng chim von
Đi thương ở ghét xa không nỡ
Nhớ Hội An đây mắt dõi mòn

Thanh Huy


Trời Ca-li

Ca li sáng sớm đượm sương buồn
Nắng chiếu tơ mành gió nhẹ hôn
Tháng hạ đa tình ong bướm rượt
Ngày thu lãng mạn nắng mưa dồn
Chợ Tàu lắm tiệm hàng lòe loẹt
Phố Việt đông người nhạc véo von
Tân Mão đồng hương chờ vận tốt
Vui xuân cổ tục vẫn khôn mòn

Vancali

HUẾ

Xa Huế mộng mơ dạ lắm buồn
Tóc thề áo trắng nhớ anh hôn
Sông Hương khách vắng thuyền neo đợi
Núi Ngự sương tan nắng đổ dồn
Lăng tẩm dựng xây kiên với cố
Chim rừng ca hát véo cùng von
Triều xưa tích cũ còn in dấu
Vang tiếng ngàn năm chẳng xoá mòn ...

Thanh Huy