Sunday, December 15, 2013

Hoa rừng mấy dặm trắng sơn khê



Sao vơi lòng biển tình sông đó,
Cuả kiếp giang hồ với nước mây.

Lên bến đò chiều thương kẻ bắc,


Qua sông nắng sớm nhớ trời tây.

Thơ vương khói thuốc sầu vương nhạc,
Rượu hết đàn run phím lạc dây.
Cô lái đò xưa đưa lữ khách,
Sông buồn đôi mắt thấy cay cay…




Cay cay đôi mắt chiều xuân đó,
Cô gái ngày xưa chẳng trở về.
Đêm thị thành đèn khuya vắng lặng,
Hoa rừng mấy dặm trắng sơn khê .


Hoa không vạn cổ mà phong nhụy

Tình chẳng trăm năm cũng vẹn thề.
Lời của trăng nguyền dù bến cạn,
Rừng xanh núi thẳm chẳng phân ly… '

[con tiep]
vophubong