vophubong.blogspot.com

Wednesday, April 21, 2021

 

Tống hữu nhân 送友人 • Tiễn bạn Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Bạch

 

Tống hữu nhân 送友人 • Tiễn bạn

Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Bạch

  








 

Tống hữu nhân

Thanh sơn hoành bắc quách,
Bạch thuỷ nhiễu đông thành.
Thử địa nhất vi biệt,
Cô bồng vạn lý chinh.
Phù vân du tử ý,
Lạc nhật cố nhân tình.
Huy thủ tự tư khứ,
Tiêu tiêu ban mã minh.

 

Dịch nghĩa

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa xa bầy kêu rền rĩ nghe càng thêm xót xa.



Xếp theo: 

Trang  trong tổng số 3 trang (22 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Chạy dài cõi Bắc non xanh,
Thành Đông nước chảy quanh thành trắng phau.
Nước non này chỗ đưa nhau,
Một xa, muôn dặm biết đâu cánh bồng!
Chia phôi khác cả nỗi lòng,
Người như mây nổi, kẻ trông bóng tà.
Vái nhau thôi đã rời xa,
Nhớ nhau tiếng ngựa nghe mà buồn teo.


Nguồn: Tạp chí Ngày nay, số 77, 19-9-1937
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Cửa Bắc non ngăn lại,
Thành Đông nước uốn theo.
Một lìa non nước ấy,
Muôn dặm cánh bồng veo!
Du tử: lòng mây nổi,
Cố nhân: tình bóng chiều.
Vẫy tay từ đây biệt,
Tiếng ngựa não nùng reo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
 44.75
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Núi xanh ngang vắt quách ngoài,
Nước sông trắng chảy quanh dài thành đông.
Nơi đây một biệt tê lòng,
Cỏ bồng vạn dặm bay trong mịt mùng,
Mây trôi, ý nói chẳng cùng.
Chiều rơi, cảnh vật chẳng ngừng khơi đau.
Vẫy tay nhiều nỗi âu sầu,
Biệt ly tiếng ngựa xoáy sâu đáy lòng.

 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Ngày nay số 79, 3-10-1937, Tản Đà có cải chính lại là "vái nhau"

"Dịch giả xin được cải chính ở câu thứ 6, hai chữ "vẫy tay" nay đổi thành "vái nhau". Như thế cũng không mất nghĩa chữ "thủ" ở nguyên văn mà ra lời quốc văn hơn". Hiếu.


Xin bổ xung thêm, bản Dịch Nghĩa: Tiễn bạn

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa kêu rền rĩ nghe càng xót cho mối tình ly biệt.

(Nguồn: THƠ ĐƯỜNG - TẢN ĐÀ dịch, Nguyễn Quảng Tuân, Hội Nghiên cứu Giảng dạy Văn học TP Hồ Chí Minh)

Thử hữu tắc bỉ hữu
Thử vô tắc bỉ vô
Thử sinh tắc bỉ sinh
Thử diệt tắc bỉ diệt
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Núi xanh ngang luỹ bắc,
Sóng bạc bọc thành đông.
Nơi ấy một lần biệt,
Dặm muôn như cỏ bồng.
Mây trôi lòng lãng tử.
Tình bạn xế vầng hồng.
Tay vẫy là xa biệt,
Ngựa kêu nghe xé lòng.

 15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Núi ngang ải bắc xanh xanh,
Một dòng sông trắng lượn quanh đông thành.
Nơi đây cất bước viễn hành,
Cỏ bồng muôn dặm một mình xa xôi.
Ý du tử: đám mây trôi;
Tình cố nhân: ánh nắng chiều vấn vương.
Vẫy tay từ đấy lên đường,
Tiếng con ngựa hý đau thương lìa đàn.

Tri giao quái ngã sầu đa mộng
Thiên hạ hà nhân bất mộng trung?
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của cao nguyên

Núi xanh ngăn lũy Bắc
Sông trắng lượn thành Đông
Đất này ta chia cách
Vạn dặm một nhánh bồng
Người đi như mây nổi
Chiều hôm còn ngoái trông
Vẫy tay chào từ giã
Ngựa hí rền nhớ mong

Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phù Vân Du Tử

Chắn ngang thành bắc núi xanh
Nước trong uốn lượn trong thành phía đông
Đất đây một dải mênh mông
Một khi tiễn biệt – cỏ bồng lẻ loi
Khách một ý – nghĩ thời buồn quá
Một áng mây lần lữa nổi trôi
Tà dương đã xuống đây rồi
Cố nhân một mối tình thôi đành lòng
Vái nhau nhé - từ đây tiễn biệt
Ngựa hí vang, rền rĩ một vùng
Xót cho một mối tình chung
Cả hai cùng nhớ cho cùng buồn teo.

Cá trung chân hữu ý
Dục ngữ hốt hoàn vong
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hữu Loan

Non dựng xanh luỹ Bắc
Nước lượn phau thành Đông
Biệt nhau non nước ấy
Muôn trùng khơi chiếc bồng
Người đi mây du tử
Tình về chiều chiều trông
Vẫy tay thôi cất bước
Ngựa đi nghe xông xông

tửu tận tình do tại
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Chắn ngang bắc quách non xanh
Dòng sông trắng xoá đông thành chảy quanh
Bùi ngùi chốn ấy đưa anh
Mái bồng muôn dặm lênh đênh bến bờ
Người đi theo áng mây xa
Băn khoăn tình bạn bóng tà khôn lưu
Vẫy tay từ đấy xa nhau
Tiếng kêu ban mã rầu rầu bên tai


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995


Ban dich cua voduonghonglam[vophubong]

Luỹ Bắc núi xanh thẳm chắn ngang
Thành Nam sông trắng xoá lan tràn
Một đi  tráng sĩ làm chinh khách
Vạn dặm cỏ bồng theo cố nhân
Mây nổi trôi bay đời lãng tử
Ngày chia ly cạn chén chiều tàn
Vẩy tay tạm biệt từ đây nhé
Tiếng ngựa bên rừng lạnh xốn xang...

================================
nguon thi vien.net

Monday, March 29, 2021

Bạch Đằng hải khẩu 白藤海口 • Cửa biển Bạch Đằng Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Nguyễn Trãi » Ức Trai thi tập »

Bạch Đằng hải khẩu 白藤海口 • Cửa biển Bạch Đằng

Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Nguyễn Trãi » Ức Trai thi tập » Thơ làm sau khi thành công và làm quan ở triều


 Bạch Đằng hải khẩu 白藤海口 • Cửa biển Bạch Đằng



白藤海口
朔風吹海氣凌凌,
輕起吟帆過白藤。
鱷斷鯨刳山曲曲,
戈沉戟折岸層層。
關河百二由天設,
豪傑功名此地曾。
往事回頭嗟已矣,
臨流撫影意難勝。



Bạch Đằng hải khẩu
Sóc phong xung hải khí lăng lăng,
Khinh khởi ngâm phàm quá Bạch Đằng.
Ngạc đoạn kình khoa sơn khúc khúc,
Qua trầm kích chiết ngạn tằng tằng.
Quan hà bách nhị do thiên thiết,
Hào kiệt công danh thử địa tằng.
Vãng sự hồi đầu ta dĩ hĩ,
Lâm lưu phủ ảnh ý nan thăng.



Dịch nghĩa
Cửa biển lồng lộng, gió bấc thổi băng băng;
Buồm thơ nhẹ lướt qua sông Bạch Đằng.
Nhìn núi từng khúc, như cá mập, cá sấu bị chặt từng đoạn,
Nhìn bờ từng lốp, như giáo kích gươm đao bị gãy chìm.
Cảnh núi sông hiểm yếu, tạo ra cái thế “lấy ít địch nhiều”,
Ðây là nơi hào kiệt từng lập nên công danh oanh liệt.
Việc xưa nghĩ lại, ôi tất cả đã qua rồi!
Tới đây viếng cảnh, nỗi lòng sao biết nên chăng?


Bạch Đằng là con sông lịch sử của Việt Nam thuộc tỉnh Quảng Yên (Bắc Việt), bắt nguồn từ Phát Lại, chảy ra biển. Cửa Bạch Đằng xưa kia, vốn nay đã chuyển hướng, hiện thuộc Hải Phòng. Ðây là nơi mà Trần Hưng Ðạo đã đánh tan giặc Nguyên Mông. Cửa khẩu Bạch Đằng là một danh lam thắng cảnh, nơi đã từng hai lần quân Việt Nam đánh bại quân Trung Quốc xâm lược, Ngô Quyền (thế kỷ 10) phá quân Nam Hán, bắt sống thái tử Hoằng Thao, Trần Hưng Đạo (thế kỷ 13) đại thắng quân Nguyên, bắt được các tướng Ô Mã Nhi, Phan Tiệp, Tích Lệ...

Bản dịch của Nguyễn Đình Hồ

Biển rung, gió bấc thổi băng băng,
Nhẹ cất buồm thơ lướt Bạch Ðằng.
Kình ngạc băm vằm non mấy khúc,
Giáo gươm chìm gãy bãi bao tầng.
Quan hà hiểm yếu trời kia đặt,
Hào kiệt công danh đất ấy từng.
Việc cũ quay đầu, ôi đã vắng,
Tới dòng ngắm cảnh dạ bâng khuâng.

Bản dịch của Lê Cao Phan


Gió biển bắc phương về giá buốt
Buồm reo vượt cửa khẩu sông Đằng
Núi như kình ngạc phân đòi đoạn
Đất tựa kích đao rải ngổn ngang
Hai chống hàng trăm, trời yểm trợ
Nhiều nên hào kiệt, đất tiềm tàng
Ôi, quay đầu lại ôn muôn sự
Ánh nước nhìn ra, ý nặng vương.



Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Khi biển hơi may thổi lạnh rùng,
Bạch Đằng qua cửa nhẹ buồm dong.
Chòm chòm núi đá kình rời đoạn,
Lớp lớp bờ lau kiếm nát chồng.
Quan ải trăm, hai, trời đặt hiểm,
Anh hùng sự nghiệp đất nên công.
Việc xưa ngoái lại ôi rồi hết,
Ngao ngán mò xem bóng giữa dòng.



Bản dịch của Cao Nguyên

Biển khơi gió bấc lạnh hơi băng
Dong cánh buồm qua cửa Bạch Đằng
Núi uốn khúc chia kình đoạn ngạc
Đao chìm kích gãy bãi dăng dăng
Địch đông ta ít do trời giúp
Hào kiệt nên công nghiệp rỡ ràng
Nhớ lại chuyện xưa ôi cảm khái
Qua nhìn bóng nước khó nói năng

Bản dịch của Voduonghonglam

Đằng Giang gió bấc thổi băng sông
Nhẹ bước thơ ngâm- một cánh bưồm.
Kình đoạn ngạc phơi non lúc khúc
Giáo chìm gươm gãy sóng chênh chông.
Biển sâu núi hiểm trời xây dựng
Nhân kiệt hùng anh đất cấy trồng
Nhớ lậi chuyện xưa ôn lịch sử
Xuôi dòng nước chảy ý mênh mông...


Saturday, March 27, 2021

Hoàng Hạc lâu 黃鶴樓 • Lầu Hoàng Hạc

 Hoàng Hạc lâu 黃鶴樓 • Lầu Hoàng Hạc

Thơ» Trung Quốc» Thịnh Đường» Thôi Hiệu

Hoàng Hạc lâu

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。
Hoàng Hạc lâu
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
Dịch nghĩa
Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại,
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!

Lầu Hoàng Hạc ở phía tây nam thành Vũ Xương.

Bản dịch của Ngô Tất Tố

Người xưa cưỡi hạc đã lên mây,
Lầu hạc còn suông với chốn này.
Một vắng hạc vàng xa lánh hẳn
Ngàn năm mây bạc vẩn vơ bay.
Vàng gieo bên Hán, ngàn cây hửng
Xanh ngắt châu Anh, lớp cỏ dày.
Trời tối quê nhà đâu tá nhỉ?
Đầy sông khói sóng gợi niềm tây!

Bản dịch của Tản Đà

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ.
Hạc vàng đi mất từ xưa,
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.
Hán Dương sông tạnh cây bày,
Bãi xưa Anh Vũ xanh dày cỏ non.
Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Người đi cưỡi hạc từ xưa,
Đất này Hoàng Hạc còn lưu một lầu.
Hạc vàng đi mất đã lâu,
Ngàn năm mây trắng một màu mênh mông.
Hán Dương cây bóng lòng sông,
Bãi kia Anh Vũ cỏ trông xanh rì.
Chiều hôm lai láng lòng quê,
Khói bay sóng vỗ ủ ê nỗi sầu.

Bản dịch của Trần Trọng San

Người xưa cưỡi hạc bay đi mất,
Riêng lầu Hoàng Hạc vẫn còn đây.
Hạc đã một đi không trở lại,
Man mác muôn đời mây trắng bay.
Hán Dương sông tạnh, cây in thắm,
Anh Vũ bờ thơm, cỏ biếc dày.
Chiều tối, quê nhà đâu chẳng thấy
Trên sông khói sóng gợi buồn ai.

Bản dich của voduonghonglam [vophubong]

Người xưa cởi hạc lẩn vào mây
Hoàng hạc lầu xưa vẫn chỗ nầy
Mây trắng ngàn năm còn lẩn thẩn
Hạc vàng một thuở đã xa bay
Hán Duơng sông tạnh cây xanh ngắt
Anh vũ gò thơm cỏ biếc dày
Ngày muộn cố huơng đâu?Tự hỏi,
Sóng dâng sương toả chạnh lòng đây...


Saturday, March 13, 2021

CAM HOAI

 Cảm hoài

Nguyên tác:
Đặng Dung (鄧容
感懷
世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨
Phiên âm Hán-Việt:
Cảm hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.
Dịch nghĩa:
Việc đời dằng dặc mà ta đã già, biết làm thế nào?
Trời đất mênh mông đắm trong cuộc rượu hát ca.
Khi gặp thời, người làm nghề hàng thịt, kẻ câu cá cũng dễ thành công,
Lúc lỡ vận, bậc anh hùng đành phải nuốt hận nhiều.
Giúp chúa, những mong xoay trục đất lại,
Rửa vũ khí không có lối kéo tuột sông Ngân xuống.
Thù nước chưa trả được mà mái tóc đã bạc sớm,
Bao phen mang gươm báu mài dưới bóng trăng.

Bản dịch của Tản Đà
Việc đời man mác, tuổi già thôi!
Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch trời.
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.

Bản dịch của Phan Kế Bính
Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say.
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.
----------------
Ban Dịch của vophubong
1
Mang mang thế sự - tuổi già thôi...
Đất rộng trời cao có ngậm ngùi
Vận đến tiểu nhân mừng đắc chí?
Thời đi quân tử hận buồn trôi...
Phò vua bụng muốn xoay thành quách
Giúp nước vai mong vác cổng trời
Đầu bạc quốc thù còn chửa trả
Gươm mài mấy độ bóng trăng soi...

2
Chớ trách ta sao tuổi đã già
Bên trời rượu uống vỗ bàn ca
Tiểu nhân vận đến thành công dễ
Hào kiệt thời đi mắt lệ nhoà...
Giúp chúa lòng mong xoay thế cục
Phò vua khôn kéo nổi thiên hà
Quốc thù chưa trả đầu sương bạc,
Mấy độ gươm mài bóng nguyệt sa..