vophubong.blogspot.com

Thursday, December 4, 2014

Khó tin cảnh tượng 10 triệu cá hồi đỏ lúc nhúc dưới sông

Khó tin cảnh tượng 10 triệu cá hồi đỏ lúc nhúc dưới sông
 
 
Năm nay có khoảng 10 triệu cá hồi đỏ di cư từ khắp các đại dương về sông Adams, tạo nên cảnh tượng vô cùng thú vị.

Đến hẹn lại lên, cứ 4 năm một lần, hàng triệu cá hồi đỏ lại từ khắp đại dương trở về sông Adams thuộc tỉnh British Columbia (Canada), nơi chúng được sinh ra từ 4 năm trước.
image.jpeg 
Hàng chục ngàn người đã đổ về những khu vực ven sông Adams để chứng kiến cuộc di cư lịch sử của loài cá có tập tính kỳ lạ và bí ẩn nhất thế giới này, đó là cá hồi đỏ.

image.jpeg 
Cuộc di cư của cá hồi đỏ năm 2014 dù mới bắt đầu, nhưng được cho là lớn nhất trong vòng 100 năm trở lại đây.

image.jpeg
Trước đó, năm 2010 cũng được cho là năm lượng cá hồi đổ về sông Adams lớn nhất trong vòng 100 năm, bởi có đến 8 triệu cá hồi tìm về.
image.jpeg 
Theo tính toán của các nhà khoa học, mấy năm nay môi trường sống của cá hồi đỏ được chính quyền bảo đảm, nên dự kiến sẽ có khoảng 10 triệu con di cư từ biển vào sông Adams.

image.jpeg 
Đây sẽ là cuộc di cư lớn nhất kể từ năm 1913, năm được cho là có cả chục triệu cá hồi đỏ trở về nơi chúng sinh ra.

image.jpeg
Cá hồi đỏ là loài sống ở các loại môi trường nước, gồm cả nước ngọt, nước lợ và nước mặn.
Chúng rục rịch kéo vào sông Adams từ tháng 8 và bắt đầu sinh sản nhiều nhất vào tháng 10 trên chính dòng sông này.

image.jpeg
Cá hồi đỏ sẽ lớn lên ở sông Adams đến khi được 1 năm tuổi. Chúng sẽ ra vùng nước lợ ở cửa sông làm quen môi trường có độ mặn thấp, rồi tiến ra biển sống 3 năm liền.
 image.jpeg
4 năm sau kể từ ngày còn trong quả trứng li ti khi được mẹ sinh ra, cá hồi sẽ quay về đúng nơi mẹ chúng đau đẻ, để tiếp tục làm thiên chức bảo tồn giống nòi.
 image.jpeg
Khi vào vùng nước ngọt của sông Adams, cơ thể cá hồi dần chuyển sang màu đỏ tươi.


image.jpeg 
Còn nhiều tranh cãi, nhưng phần lớn các nhà khoa học đều cho rằng, cá hồi định hướng di chuyển bằng mùi. Chúng nhớ được mùi của dòng sông nơi chúng sinh ra nên tìm đường về rất chính xác.
image.jpeg 
Quãng đường di chuyển hồi hương của chúng dài tới 500km trong điều kiện nước chảy xiết, đúng với hành trình mà chúng ra đi.image.jpeg
Trong quá trình di chuyển, cá hồi đỏ không ăn thứ gì. Đẻ xong, chúng kiệt sức và chết. Cá hồi con sinh ra và lại bắt đầu một hành trình kéo dài 4 năm như thế.

image.jpeg 
Theo ước tính, mỗi năm, ngư dân Canada đánh bắt khoảng 15 triệu con cá hồi đỏ làm thực phẩm.
 image.jpeg
Số cá hồi còn sót lại, khoảng 8-10 triệu con, trong đó có một nửa là cá cái sẽ di cư về sông Adams để sinh sản và chết đi.
 
 

SUU TAM Phan Luc 

 

Mời xem MƯỜI CHUYỆN KHÔI HÀI NHẤT CỦA NĂM 2013 cho vui:


Mời xem  MƯỜI CHUYỆN KHÔI HÀI NHẤT CỦA NĂM 2013 cho vui:
 
1. Tù nhân vượt ngục đi khám răng
 Một tù nhân 51 tuổi ở Thụy Điển đã vượt ngục rồi tìm đến nha sĩ khám răng và sau đó lại quay trở lại nhà tù chấp nhận bị phạt.
Người đàn ông giấu tên này bị giam tại một nhà tù Ostragard ởVanersborg, miền Đông Nam Thụy Điển. Đây là một khu trại giam có mức độ an ninh không cao và canh chừng tương đối lỏng lẻo.
Vì cơn đau răng hành hạ, người đàn ông đã đánh liều vượt ngục tìm đến một nha sĩ để khám. Sau khi đã khám răng xong, ông ta đã quay lại nhà tù và chấp nhận hình phạt tăng thời gian ngồi tù thêm... một ngày!
 
 2. Trộm trả lại ví tiền sau 6 năm
Chia sẻ với tờ báo Local.de, ông Peter Jurgensen, 73 tuổi, ở Đức cho biết ông đã bị trộm ví tại một siêu thị ở Walsrode vào tháng 3/2007. Khoảng vài giờ đồng hồ sau đó, ông mới nhận ra chiếc ví của mình đã bị đánh cắp. Sau vụ việc trên ông Jurgensen đã mua chiếc ví mới và làm lại tất cả giấy tờ rồi nhanh chóng quên lãng đi.
Tuy nhiên, mới đây ông đã nhận lại được ví tiền của mình từ tay kẻ trộm - người đã đánh cắp chiếc ví 6 năm về trước. Ngoài ra, tên trộm đã hoàn trả đầy đủ tiền mặt, thẻ tín dụng, ảnh, chứng minh thư của ông và bồi thường thêm một số tiền là 67 USD xem như lời tạ tội.
 
3. Chủ nhà viết thư xin lỗi trộm
 Một ngôi nhà ở Northampton, Anh đã bị đột nhập vào tối 10/11 trong lúc chủ nhà đang đi ra ngoài. Những tên trộm đã vượt tường từ khu vườn, sau đó đập vỡ cửa kính, lấy đi một ít tiền mặt, một chiếc máy quay, chiếc iPod và hai chiếc đồng hồ nạm vàng.
Vợ chồng chủ nhà Kate Barrett, 36 tuổi và Dan Owens, 34 tuổi đã viết thư gửi cảm ơn những tên trộm vì đã để lại dấu vân tay và kèm với lời xin lỗi vì nhà họ“không có nhiều thứ để lấy”.
 
 4. Tự cắt “của quý” vì không có bạn gái
 Dương Hồ, 26 tuổi, ở Trung Quốc đã dại dột tự cắt bỏ“của quý” vì nghĩ rằng mình không có khả năng tìm bạn đời.
Anh chàng này cho rằng mình không thể tìm được bạn gái vì cả ngày bận rộn với công việc. Suy sụp tinh thần, Dương Hồ đã cắt bỏ“của quý” để không phải nghĩ đến chuyện yêu đương.
Khi nhận ra sai lầm, anh Hồ đã đạp xe đến bệnh viện để điều trị vết thương. Các bác sĩ đã vô cùng bàng hoàng nhưng vẫn phải yêu cầu anh quay về tìm lại “của quý” mang đến bệnh viện để gắn lại. Tuy nhiên, khi quay lại bệnh viện, anh Hồ đã bị mất quá nhiều máu nên các bác sĩ không thể nối lại nó được.
 
5. Chú rể bỏ quên cô dâu ở trạm xăng
Theo tờ Mirror của Anh, sự việc hy hữu này xảy ra hôm 10/10 vừa qua, khi cặp vợ chồng trẻ từ Pháp trở về Berlin sau tuần trăng mật.
Trên đường về, người chồng đã lái xe vào một cây xăng tại thị trấn Bad Hersfeld tối hôm đó để đổ xăng. Lúc này, người vợ đang ngủ ở ghế sau đã tỉnh dậy và quyết định xuống xe để đi vệ sinh, còn người chồng lại không hay biết. Vậy là sau khi đổ xăng xong, người chồng lên xe lái đi trước khi vợ mình kịp quay lại.
Điều khôi hài hơn nữa là mãi sau khi lái xe được khoảng 2 tiếng rưỡi, người chồng mới phát hiện ra vợ mình “biến mất”. Sau khi gọi điện báo cảnh sát, anh được thông báo rằng vợ mình vẫn đang kiên nhẫn ngồi đợi anh quay lại trạm xăng trên.
 
 6. Kiện chồng vì làm gãy giường
 Một người đàn ông ở Luveve, Zimbabwe đã phải ra tòa sau khi bị chính người vợ tố cáo về hành động ngoại tình và làm gãy giường mà không chịu mua giường mới.
Sau khi chiếc giường mua năm 2012 bị anh Talent Tafara làm gãy, cô vợ Nonkazimulo Dube đã yêu cầu chồng phải đưa 200 USD để mua một chiếc giường mới.
Do mâu thuẫn về chuyện tiền bạc và tình cảm, cô Dube quyết định kiện chồng ra tòa. Tại tòa án, Dube cho hay cô đã sống một cuộc sống giống như địa ngục sau khi nhận lời kết hôn với Talent Tafara 8 năm về trước. “Anh ta làm gãy giường không phải vì làm tình với tôi mà là với người phụ nữ khác. Tôi không thể chấp nhận điều này. Cuộc sống của tôi đã trở thành địa ngục sau khi tôi nhận lời lấy anh ta", Dube nói.
 
  7. Hai người đàn ông cùng kết hôn với một vợ
 Hai người đàn ông tại Kenya đã ký thỏa thuận để"kết hôn" với cùng một phụ nữ. Hợp đồng của bộ 3 khiến dư luận quốc gia đông Phi xôn xao một thời gian.
Người phụ nữ giấu tên này là một góa phụ có 2 con ở Mombasa. Cô đã có quan hệ tình cảm với cả Sylvester Mwendwa và Elijah Kimani trong hơn 4 năm và dường như không muốn phải lựa một trong hai người. Do đó, cả 3 đã thống nhất ký"thỏa thuận hôn nhân".
Thỏa thuận quy định việc hai người đàn ông ở luân phiên trong nhà người phụ nữ và nhất trí rằng họ sẽ cùng nuôi những đứa con của cô.
 
 8. Chồng cứu chó trước khi cứu vợ
 Ông Graham và bà Sheryl Anley cùng chú chó Rosie đã đi trên một chiếc thuyền gần bờ biển Cebe nằm trên vùng biển Transkei - một trong những vùng biển nguy hiểm nhất của Nam Phi. Trong lúc trên biển, thuyền của vợ chồng ông Graham đã bị một con sóng lớn cao 7 mét đánh giạt vào một rặng san hô.
Ông Georff McGregor, từ Viện cứu hộ Quốc gia trên biển Bắc London, cho hay: “Khi vụ tai nạn đáng tiếc xảy ra, ông Graham đã phát tín hiệu cứu hộ qua sóng radio, đồng thời kích hoạt đèn tín hiệu định vị toàn cầu (EPIRB). Nhưng sau đó họ buộc phải rời bỏ thuyền. Trong lúc nguy cấp, ông Graham đã quyết định đưa chú chó Rosie vào bờ an toàn trước khi quay lại cứu bà Sheryl Anley, người lúc đó đang bị mắc kẹt dây an toàn vào bánh lái của tàu”.
 
 9. Trộm bị tóm vì mải dỗ trẻ cho chủ nhà
 Tên trộm Kojek Mista cùng với 4 đồng phạm khác trang bị vũ khí như kiếm, súng và dao đã phá đổ bức tường rào rồi đột nhập vào một ngôi nhà dân tọa lạc ở Tangarang, gần thủ đô Jakarta, Indonesia.Tờ Jakarta Globe đưa tin, sau khi người nhà thức giấc và phát hiện trộm, những kẻ xấu đã khống chế và trói tất cả những người lớn, duy chỉ có một em bé không bị trói và khóc toáng lên. Do mẹ của em bé đã bị trói nên không ai dỗ dành cho em bé nín khóc. Tên trộm Kojek Mista đã phải tự mình làm bà vú bất đắc dĩ. Tuy nhiên, trong lúc đang chăm sóc dỗ dành cho đứa bé nín khóc thì lực lượng cảnh sát đã đến và tóm gọn Kojek Mista.
 
 10. Làm bạn gái bị thương trong lần đầu quan hệ
 Theo trang tin điện tử New York Post, anh chàng Gregg Casarona, nặng 200kg, đã vô tình làm bạn gái bị thương trong lần đầu thử làm“chuyện ấy”.
Sức mạnh từ cân nặng của chàng trai 21 tuổi này đã đẩy cô bạn gái, chỉ nặng 50kg, ra phía sau và khiến đầu cô bị va vào tường.
Trao đổi với trang tin The Post, Casarona cho biết: “Phản ứng đầu tiên của tôi là thốt lên sợ hãi “Tôi đã giết cô ấy rồi”. Thật may rằng anh đã nhầm. Ngay lúc đó, Gerakaris, bạn gái của anh, đã nằm bất tỉnh. Casarona đã đưa cô tới bệnh viện mặc dù các bác sĩ chẩn đoán rằng bạn gái anh chỉ bị chấn động.
Toàn bộ câu chuyện này đã diễn ra từ 8 năm trước, nhưng cặp đôi này vẫn thường nhắc lại cho bạn bè trong nhiều năm qua. Mới đây, câu chuyện này lại gây chú ý khi được phát sóng trên show truyền hình “Sex Sent Me to the ER” hôm 28/12 vừa qua của trang mạng TLC ở Mỹ.


New Year 2014 Wallpaper For Good Luck


 

 

MinhhàImage

Tuesday, December 2, 2014

Thị trấn mỗi nhà có một chiếc máy bay...



Thị trấn mỗi nhà có một chiếc máy bay...

Thị trấn mỗi nhà có một chiếc máy bay

Sự sung túc của người dân thị trấn Spruce Creek (Mỹ) thể hiện qua việc họ sử dụng máy bay là phương tiện đi lại phổ biến và gần như mỗi nhà đều có một chiếc phi cơ riêng.
 
 
Thuộc bang Florida, miền đông nam nước Mỹ, Spruce Creek là một trong những thị trấn độc đáo nhất thế giới với các bãi đậu sân bay riêng trước mỗi căn biệt thự.
 
Hiện dân số của thị trấn là khoảng 5.000 người với 1.300 ngôi nhà, nhưng có đến 700 nhà chứa máy bay.
 
Thay vì các garage ô tô, hầu hết gia đình ở Spruce Creek đều có nhà chứa và bãi đáp máy bay.
 
Người dân Spruce Creek sở hữu những chiếc máy bay riêng và sử dụng chúng như phương tiện đi lại thông thường.
 
Đa số người dân Spruce Creek là những phi công chuyên nghiệp và thường xuyên sử dụng thuật ngữ hàng không. Số khác làm nghề bác sĩ, luật sư, nhà đầu cơ bất động sản... nhưng họ đều có thể điều khiển máy bay.
 
Bên cạnh sự xuất hiện thường xuyên của những chiếc Boeing hạng nhẹ, bộ sưu tập máy bay ở Spruce Creek còn có nhiều loại cùng cỡ độc đáo như Cessna, Pipers, P-51 Mustang, L-39 Albatros, Eclipse 500, Fouga Magister và thậm chí có cả chiến đấu cơ phản lực MiG-15 của Nga.
 
Với một sân golf 18 lỗ, các câu lạc bộ bay, máy bay cho thuê và huấn luyện cùng đội an ninh tuần tra 24 giờ, thị trấn Spruce Creek thực sự là thiên đường với những người đam mê bay trên bầu trời.
 
Vào mỗi sáng thứ bảy, một số người dân trong thị trấn lại tập trung ở đường băng rồi cùng bay tới các sân bay khác để ăn sáng.
 
Không chỉ sở hữu máy bay cá nhân, nhiều gia đình ở Spruce Creek còn có cả những chiếc ôtô hạng sang.
 
Toàn cảnh thị trấn Spruce Creek từ trên cao với các đường băng và bãi đáp máy bay.
 
Vy An (theo Amusing Planet)
 
 

Friday, November 28, 2014

Bé gái Việt 6 tuoi huấn luyện voi dữ


Bé gái Việt 6 tuoi huấn luyện voi dữ
Bé Kim Luân trong trang phục của người M'Nông. 
 
Tờ Daily Mail (Anh) đã gọi câu chuyện bé Kim Luân thuần dưỡng con voi khổng lồ, là một kỳ tích, đồng thời miêu tả: "Con voi to lớn nhưng rất nhẹ nhàng và lễ phép với người bạn nhỏ bé".
Bé Kim Luân chơi với con voi cưng của mình.
Bé Kim Luân chơi với con voi cưng của mình.
Theo thông tin đăng tải trên tờ Daily Mail, đó là những hình ảnh đáng kinh ngạc về khả năng của một bé gái nhỏ tuổi, có thể thuần hóa được con voi hoang dã trưởng thành – điều mà ngay cả những người có kinh nghiệm cũng khó thực hiện. 
Cô bé được Daily Mail ca ngợi tên là Kim Luân, 6 tuổi, là người dân tộc thiểu số M'Nông ở miền Trung Việt Nam. Cô bé đã thuần dưỡng con voi hoang dã nặng gần 5 tấn làm bạn. Hiện cô bé và con voi khổng lồ không thể tách rời mà đã trở thành những bạn tốt nhất của nhau. Con voi to lớn nhưng rất nhẹ nhàng và lễ phép với người bạn nhỏ bé.
Những tấm ảnh cảm động về tình bạn của Kim Luân và voi được nhiếp ảnh gia người Pháp Rehahn chụp được trong một dịp tình cờ đầu tháng 10/2014. 
Cả hai chơi với nhau rất thân thiện, dành cho nhau nhiều tình cảm ấm áp. 
Nhiếp ảnh gia Rehahn hào hứng chia sẻ cảm giác kinh ngạc của mình với Dailymail: “Là một người nước ngoài, tôi rất ngạc nhiên khi chứng kiến mối liên hệ kỳ lạ giữa voi và người như vậy, nhưng đối với người M'Nông thì chuyện có một con voi ở nhà mình giống như người Pháp nuôi một con mèo vậy. Voi được coi là thành viên của cộng đồng - tất cả mọi thứ liên quan đến loài vật này phải tuân theo truyền thống của người M'Nông”. 
Bé Kim Luân trong trang phục của người M'Nông. 
Rehahn nói thêm: “Tôi cảm thấy sự tôn kính nhau giữa Kim Luân và con vật. Cô bé thậm chí sợ tôi hơn là con voi”.
Thuần phục voi hoang dã thành voi nhà là truyền thống của người M’Nông ở Việt Nam. Voi được dùng làm những công việc nặng nhọc như đẩy gỗ, chuyên chở đồng áng và xây dựng nhà cửa. Người M'Nông sống tự nhiên với voi và biết cách làm thế nào để giữ cho những con voi hiền lành. 
Theo Lưu Thoa
Kiến Thức
 
 
__._,_.___

Saturday, November 22, 2014

Hột Vịt Lộn Long An và bài học 'biến rác thành tiền'



Hột Vịt Lộn Long An và bài học 'biến rác thành tiền'

Hột Vịt Lộn Long An và bài học 'biến rác thành tiền'

WESTMINSTER, California (NV) - Ý tưởng tìm hiểu, viết bài về Hột Vịt Lộn Long An đến trong đầu tôi một cách rất đơn giản: trên đất Mỹ này, ngay tại Little Saigon này, lại có người gốc Việt “dám” dấn thân vào một nghề mà “Mỹ nghe tên đã chạy làng.” Đó là sản xuất và bán hột vịt lộn.

Thế nhưng, câu chuyện kể của ông Thomas Chín Đàm cùng phóng viên Người Việt ngay tại lò ấp trứng của ông gần chợ Bến Thành và dọc đường từ Bolsa hướng đến vùng Ramona ở San Diego khi lên thăm nông trại nuôi vịt, trồng mía của ông, đã vẽ nên một bức tranh rất khác về chủ nhân của Hột Vịt Lộn Long An, một triệu phú với bài học “biến rác thành tiền” và “công thức làm ra tiền.”


Ông Thomas Chín Đàm, chủ nhân Hột Vịt Lộn Long An, tại nông trại ở Ramona, San Diego. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Ngược về quá khứ

Thật khó mà nghĩ được đằng sau tấm bảng hiệu Hột Vịt Lộn Long An (Long An Farms) nằm trên con đường nhỏ Weststate cạnh chợ Bến Thành, Westminster, là cả một dàn 30 máy ấp trứng để mỗi tháng cho ra khoảng nửa triệu trứng vịt lộn gửi đi khắp các tiểu bang để bán. Chưa tính đến trứng gà, trứng cút, trứng ấp riêng cho các hãng dược phẩm bào chế thuốc chích ngừa trái rạ (chicken-pox), là một dàn xe tải bảy chiếc lớn nhỏ chỉ dùng để đi giao trứng và mía cho các nơi. Hơn thế nữa, đàng sau tấm bảng hiệu đó còn không biết bao nhiêu nông trại nuôi gà, nuôi vịt, nuôi cút, nuôi ngỗng, nuôi thỏ, nuôi cả chuột bạch vừa lấy thịt, lấy trứng, hoặc cung cấp cho các phòng thí nghiệm tại các trường học trong vùng, được gầy dựng khắp nơi.
Thương hiệu Hột Vịt Lộn Long An ra đời từ một tình cờ được đưa đến cho ông Thomas Chín Đàm, người đang làm công việc bán máy may công nghiệp khi đó mới ngoài 30 tuổi.
“Đó là năm 1995, có một ông người Đức chuyên nghề ấp trứng gà cho các trường học, các phòng thí nghiệm, để làm thuốc chích ngừa trái rạ, chuẩn bị về hưu nên muốn bán lò ấp trứng của ông với giá $100,000, chỉ cần trả trước $50,000," ông Chín nhớ lại.
Khi thấy ông gốc Việt còn đắn đo chưa muốn mua, ông gốc Đức bèn giới thiệu một số khách hàng sẵn có của ông, dù không nhiều.
Nhìn những máy ấp trứng gà làm vaccine, trong đầu ông Chín lại nghĩ đến chuyện “liệu máy này có ấp được trứng vịt để cho nó thành trứng vịt lộn được không?” Ông Chín đưa cho ông người Đức vài trứng vịt nhờ ấp thử.
“Thay vì trứng gà làm vaccine chỉ ấp 3-4 ngày thì trứng vịt ông ấp chừng hai tuần, khi con vừa lớn mình mang ra ăn thì thấy giống y chang hột vịt lộn.” Một ý tưởng lóe lên.
“Họ chỉ mình cách làm nhưng cái khó là trứng ở đâu mà ấp? Thế là phải đi tìm nguồn trứng.”
Nông trại nuôi vịt mà ông Chín liên lạc được ở thời điểm đó chính là nông trại Ramona ở San Diego của một người Philippines (mà chỉ ít lâu sau ông Chín đã mua hẳn và làm chủ cho đến hôm nay).
“Khi đó họ ấp trứng vịt, mình ấp trứng gà trao đổi cho nhau. Nhưng mà họ không có trứng đều. Lúc mình cần thì họ không có, lúc họ dư thì mình không cần. Khi đó tôi thấy chỉ khi mình tự sản xuất thì mới điều tiết được sản phẩm.” Nghĩ là làm. Ông Chín quyết định mua luôn nông trại nuôi vịt Ramona để “tự cung tự cấp.”
Bằng giọng nói của người Nam Định đã “lai” giọng Nam khá nhiều, người đàn ông trong bộ đồng phục của Hột Vịt Lộn Long An kể lại chuyện ngày đầu lập nghiệp một cách tự tin, cởi mở: “Lỡ chơi rồi chơi luôn! Lúc đó tôi cầm hết hai cái nhà, vay thêm nợ để mua cả lò ấp trứng lẫn nông trại nuôi vịt.”
Chủ nhân Long An Farms nói bằng giọng tỉnh rụi, “Tôi cũng chết lên chết xuống với mấy con vịt nuôi. Nuôi, ấp, rồi nó chết, tùm lum hết, chứ không phải trôi chảy liền đâu. Chưa kể bán chịu cho người ta, người ta giựt không trả tiền nữa.”
Thời gian khốn khó, vật vã với gà với vịt của ông Chín kéo dài đến 6 năm. “Suốt thời gian đó, mỗi lần nhìn bà xã là bà hỏi 'cần tiền nữa rồi phải không.' Anh em cũng chạy trốn hết vì mình mượn nhiều quá rồi.”
Tuy nhiên, khi bờ vực phá sản cận kề thì sự kiện 9-11 của năm 2001 xảy ra. Trong đời, thảm họa của người này đôi khi lại trở thành sự cứu rỗi cho người khác. Ông Chín “sống” lại từ thời điểm ấy.


Vịt được nuôi lấy trứng làm trứng lộn của Hột Vịt Lộn Long An. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Lấy “trái rạ" nuôi hột vịt lộn

Vẫn bằng cách nói chân tình, ông Chín tiếp tục, “Năm 2001 tưởng đâu là phá sản rồi, đùng cái 9-11 xảy đến, chính phủ cần thuốc chích ngừa trái rạ. Trước đó tôi cũng làm loại vaccine này nhưng mà Mỹ không cần, không mua, nên làm ra chỉ để bán cho các nước nghèo thôi.”
Sẵn lò, sẵn trứng, ở thời điểm cả nước suy sụp vì khủng bố, ông Chín lại nhận được từ chính phủ hợp đồng trị giá $1 triệu để cung cấp cho họ vaccine ngừa trái rạ.
“Họ đưa trước cho mình 10%, tức $100,000. Khi đó tự dưng mình sống lại,” ông Chín cười tươi tắn.
Ông "tiết lộ" thêm, “Làm nghề gì có liên quan đến thuốc men là có ăn, làm $1 bán $30, còn làm chợ, làm ăn uống lời chỉ vài phần trăm thôi” và “Thời buổi khó khăn, chỉ có kinh doanh thực phẩm và thuốc men là vững chắc, vì ai cũng phải ăn, cũng phải cần thuốc men.”
Theo chủ nhân Hột Vịt Lộn Long An, “trứng gà để làm vaccine hay làm trứng lộn đều giống nhau, chỉ khác cách làm. Trứng để làm thuốc chỉ ấp 3 ngày rưỡi, xong bỏ vi khuẩn vô trong quả trứng, đóng lại giao đi để họ làm thuốc chích ngừa trái rạ. Trứng gà ấp tiếp khoảng 2 tuần thành trứng gà lộn, còn vịt thì khoảng 3 tuần, đến tuần thứ tư thì nở ra con.”
“Máy ấp trứng lộn hay trứng làm vaccine đều như nhau, chỉ khác dụng cụ đựng trứng. Mỗi máy ấp được khoảng 10,000 trứng. Ngay tại lò ở Little Saigon có 30 máy ấp, ở nông trại San Diego có thêm 20 cái chuyên ấp trứng nở thành con,” ông Chín giải thích.
Người đàn ông từng phải làm 14 tiếng mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần trong suốt nhiều năm liền để thử nghiệm với trứng gà trứng vịt tâm sự, “Tôi khởi đầu nghề ấp trứng là để làm hột vịt lộn nhưng không thành công, trong khi làm thuốc chích ngừa lại thành công. Nhưng vì nhu cầu trứng lộn là có thật và rất vững chắc nên khi có được tiền rồi thì tôi quay trở lại với nghề mình muốn, là làm trứng lộn.”


Nông trại nuôi vịt của Hột Vịt Lộn Long An ở Ramona, San Diego. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Với số tiền ứng trước $100,000 của chính phủ, một năm sau, ông Chín kiếm được $1 triệu, đủ trả hết nợ, chuộc lại những căn nhà cầm cố, và quan trọng hơn là “có tiền mua gà vịt thoải mái luôn để nuôi để ấp.”
“Với hột vịt lộn, người Philippines chiếm đến 70% thị trường tiêu thụ, người Việt chỉ có 30%. Thế nên tôi thuê nông dân Philippines thứ thiệt nuôi vịt cho mình, làm quản lý nông trại cho mình. Còn gà thì người Mỹ có kinh nghiệm hơn nên tôi thuê Mỹ nuôi gà cho tôi,” ông nói tiếp.
Hiện tại, dù tên cơ sở được mọi người biết đến vẫn là Hột Vịt Lộn Long An, nhưng thực ra ông Chín làm cả hai thứ: ấp trứng làm thuốc và ấp trứng lộn.
“Làm thuốc thì đơn đặt hàng khá ổn định, cứ mỗi năm chính phủ cần bao nhiêu trứng họ báo cho mình biết, rồi năm tới cứ làm cái mới, lúc nào họ cũng để dành vaccine sẵn sàng, 'khi cần là có đạn mà bắn.' Còn trứng lộn thì chỉ để ăn chơi thôi.”
Ông cho biết, “Tỉ lệ trứng ấp làm thuốc ít hơn trứng lộn nhưng lời nhiều hơn. Làm trứng lộn chiếm 70% nhưng lời chỉ 30%.”
Trả lời câu hỏi “So với ngày đầu thành lập Hột Vịt Lộn Long An, đến nay lợi tức của công ty đã phát triển lên bao nhiêu lần?” Ông Chín nói tỉnh rụi, “Không biết. Chỉ biết hồi năm đầu mới làm, bán chỉ được chừng sáu, bảy chục ngàn, giờ khoảng 3-4 triệu một năm.”
Hiện tại, hột vịt lộn Long An được bán khắp 50 tiểu bang với số lượng khoảng nửa triệu trứng mỗi tháng.
Và đâu chỉ dừng lại ở hột vịt lộn, trứng gà lộn, trứng gà trái rạ, người đàn ông vừa bước qua tuổi 50 này còn biến “rác thành tiền” từ việc nuôi cút làm vaccine, nuôi thỏ làm thuốc ngừa thai, nuôi chuột cho phòng thí nghiệm, nuôi ngỗng làm thuốc cho những phụ nữ hiếm muộn, và đặc biệt, trồng mía không phải để ép thành nước mía mà chủ yếu lấy phấn mía làm thuốc giảm cân.
Ông Chín Đàm đã áp dụng bài học “biến rác thành tiền từ bó rau muống của mẹ” và học công thức làm giàu từ Samuel Brannan, triệu phú đầu tiên của California, như thế nào sẽ được đề cập đến trong phần 2 của bài phóng sự này.
 
Bài học 'Biến rác thành tiền' và học công thức làm ra tiền
Đa phần người ta biết đến Hột Vịt Lộn Long An như một thương hiệu lớn và là thương hiệu duy nhất của người Mỹ gốc Việt trong lãnh vực đầu tư hiếm hoi này.
Thế nhưng, nhiều người không hề biết rằng, thực ra, kinh doanh hột vịt lộn chỉ mang đến cho chủ nhân công ty này 30% lợi tức trong lãnh vực ấp trứng gà trứng vịt. Thomas Chín Đàm, người đàn ông 50 tuổi, gốc Nam Định, có phong cách xuề xòa, gần gũi, thích làm từ thiện cho nhà thờ, thực sự là người kiếm được rất nhiều tiền, bên cạnh nghề làm trứng lộn, từ những công việc được gọi nôm na là “nghề đặc biệt” ở Mỹ, như nuôi cút làm vaccine, nuôi thỏ làm thuốc thử thai, nuôi chuột cho phòng thí nghiệm, nuôi ngỗng làm thuốc cho những phụ nữ hiếm muộn, và đặc biệt, trồng mía để lấy phấn mía làm thuốc giảm cân, hay bán cho công ty dầu khí Shell làm “ethanol”, một loại xăng sinh học.
 Kinh nghiệm mà ông Chín Đàm chia sẻ từ những gì học được, nghiệm ra được trong quá trình “đi buôn” của mình chắc chắn sẽ mang đến bao điều thú vị cho mỗi chúng ta.
                                                    
Thomas Chín Đàm, chủ nhân Hột Vịt Lộn Long An, người thành công với bài học "biến rác thành tiền".
Khi mía trồng không chỉ dùng để bán “nước mía”
Khách đến tiệm Hột Vịt Lộn Long An đôi khi không phải để mua trứng mà là muốn có ly nước mía tươi ngọt lịm.
Mía được dùng để ép lấy nước nơi đây khác hẳn nhiều tiệm ở chỗ nó luôn là mía tươi, không phải mía đông lạnh. Mía của nước mía Long An được chính chủ nhân trồng trên cánh đồng rộng 120 mẫu Tây, cũng ở miền Nam California, cách Bolsa chừng hơn 3 tiếng lái xe.
Nhưng mục đích trồng mía không phải để bán nước mía!
“Tôi trồng mía để lấy phấn mía bán cho các công ty dược điều chế thuốc giảm cân,” ông cho biết.
Theo lời ông, trên thế giới, mía được trồng nhiều ở Cuba và Mexixo, nhưng “một sản phẩm được xem là 'made in USA' thì nguyên liệu của nó phải xuất xứ từ Mỹ. 95% thành phần thuốc giảm cân là lấy từ phấn mía. Họ cần mía trồng ở Mỹ.”
Ông Chín nhớ lại, "Trước đây, ở Mỹ chỉ có Hawaii, Florida, Texas và Louisiana trồng mía. Khi nhận được lời đề nghị bán phấn mía cho một công ty dược phẩm, tôi bay sang Florida mua một xe mía trị giá cả $10,000, nhưng họ không cho nhập vô California vì chính sách bảo vệ nông nghiệp của tiểu bang này.”
Ông thử thời vận thêm một lần nữa bằng cách sang Texas mua mía. Tuy nhiên, người ta chỉ cho phép ông nhập mía đông lạnh vào California mà thôi, còn mía tươi thì không. “Rõ ràng chính phủ chặn hết mọi ngả cho mía tươi nhập vào tiểu bang này.”
“Trong khi vợ tôi khóc vì tiếc tiền thì tôi cười thầm vì thấy cơ hội quá hên hiện ra trước mắt: Tôi sẽ trồng mía ở California,” người đàn ông luôn biết nắm bắt cơ hội nhoẻn miệng cười.
Cả một ngành kỹ nghệ mới mở ra, ông Chín mất gần 5 năm mày mò nghiên cứu để trồng và lấy phấn mía ngay trên 5 mẫu đất dư ở nông trại nuôi vịt. Trong thời gian chờ đợi kết quả thu hoạch phấn mía tại California thì ông mang máy móc sang Florida mua mía để đánh phấn ra, sàng lọc mang bán.
“Như đã nói, những gì làm có liên quan đến thuốc men đều mang lại nhiều lợi nhuận gấp 30 lần. Mía sau khi lấy phấn xong thì mình đưa vào dập lấy nước, qua nhiều chế biến sẽ trở thành 'ethanol' - một loại xăng sinh học để bán cho công ty dầu khí Shell. Mía còn lại nữa thì bán nước mía,” ông Chín phân tích.
 
Ông Chín Đàm bên chuồng nuôi cút nhỏ tại nông trại Ramona ở San Diego.
“Muốn làm thương mại phải liều, phải lỳ và phải hên!”
Nghe chủ nhân Hột Vịt Lộn Long An kể về những công việc ông làm, tôi hỏi, “Bí quyết để thành công trên thương trường của anh là gì?”
Ông nói chậm rãi, “Làm thương mại thì phải có máu liều. Chưa đủ. Phải lỳ nữa. Cũng chưa đủ. Phải hên nữa.”
Hên trong kinh doanh, theo ông Chín, chiếm đến 60% mức độ thành công. “Khi mình hên thì mình làm việc này nó kéo theo được nhiều việc khác, rất dễ dàng.”
Ông nói như tâm sự, “Những đồng tiền đầu tiên mình kiếm được trong kinh doanh khó lắm, chua lắm. Cũng như $100,000 mà tôi có được khi nhận hợp đồng trị giá $1 triệu để làm vaccine cho chính phủ sau sự kiện 9-11 chua lắm. Khi đó mình gần như phá sản rồi. Đó là tiền mồ hôi, nước mắt. Tiền của 14 tiếng làm việc mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần. Nhưng khi thời cơ đến mình phải biết cầm cờ mà phất. Có $100,000 mình sẽ làm được $1 triệu, từ $1 triệu đó thì triệu thứ hai, thứ ba trở đi dễ kiếm lắm.”
Như ông nói, cái hên này sẽ kéo theo cái hên kia, “nhiều khi tiền cứ như từ trên trời rơi xuống.”
Ông “tiết lộ," "Năm 2016 tôi sẽ có thêm sản phẩm mới, đó là ốc bưu!" Đó là những con ốc bưu từ đâu đổ về trên dòng sông ngay ruộng mía của ông.
“Giờ tôi đang học cách nuôi coi nó đẻ trứng nở con thế nào, rồi học cách phân loại, liên lạc với các nhà hàng để bỏ mối cho họ. Có phải là tiền từ trên trời rơi xuống không?” Ông Chín cười đắc chí.
Học “biến rác thành tiền” từ bó rau muống của mẹ
Sang Mỹ năm 1975 cùng vợ chồng người anh trai khi mới 8 tuổi, ông Chín Đàm cũng trải qua thời gian vừa đi học vừa đi làm như bao người dân tị nạn khác.
Ông cho biết, “Tôi học về thương mại, nhưng thương mại trong nhà trường chỉ dạy những điều căn bản thôi. Tôi học chính là từ mẹ tôi, bài học đầu tiên bà dạy tôi là từ bó rau muống.”
“Mẹ tôi cầm bó rau muống nói, 'Con thấy cái ngọn không, ai cũng thích cái ngọn. Mình ngắt hết cái ngọn là phần ngon nhất để bán, vì thích ngọn nên ai cũng mua, xem như mình không cần bận tâm chuyện bán ngọn. Còn lại phần cọng là hàng kẹt, vì phần đó già không ai ăn.'"
Mẹ tôi chẻ phần cọng đó ra, ngâm vào nước, mang bán cho các hàng bún riêu, vì ai bán bún riêu cũng phải cần rau muống chẻ hết.
 
"Mẹ tôi nói, 'Như vậy, thay vì cọng rau già xem như phần rác vứt đi thì giờ mình lại biến thành rau muống chẻ bán còn đắt tiền hơn phần ngọn. Cho nên, con làm ngành gì thì làm nhưng khi nào con biết biến rác thành tiền thì con bước chân vào thương mại được,'” ông chia sẻ.
Bài học biến rác thành tiền - “trask to cash” - mà ông Chín học từ người mẹ là như vậy.
Không dừng lại ở đó, bài học tiếp theo mà người được xem là thành công trên thương trường này cũng học được từ mẹ của mình chính là sự thật thà.
Ông Chín nói, “Ngày xưa gia đình tôi bán vải. Mẹ tôi nói con đo đúng thì suốt đời ăn không hết, đo mà rút lại thì chống gậy mà ăn, tức là nếu ăn gian thì sẽ đi ăn mày.”
Hai bài học nghe chừng đơn giản đó, liệu ai cũng học được để thành công?
 
Một góc trồng mía thử nghiệm của ông Chín Đàm tại San Diego.
Học công thức làm ra tiền
Câu chuyện dài của ông Thomas Chín Đàm cùng phóng viên Người Việt ngay tại lò ấp trứng của ông gần chợ Bến Thành và dọc đường từ Bolsa hướng đến vùng Ramona ở San Diego khi lên thăm nông trại nuôi vịt, trồng mía của ông, không dừng lại ở chuyện nuôi gà nuôi vịt trồng mía bắt ốc, mà sâu hơn, là những bài học, những kinh nghiệm của một người có nhiều năm dấn thân vào thương trường trên nhiều lãnh vực muốn chia sẻ cùng mọi người.
 
Chủ nhân Hột Vịt Lộn Long An chiêm nghiệm, “Làm việc gì cũng khó khăn hết nhưng mình phải biết công thức để kiếm tiền vì tiền là một thứ mơ hồ lắm. Tiền phải biến ra thành tiền. Tiền có lúc kiếm không ra, lúc mình không kiếm nó lại đến.”
“Tôi làm ở đây cũng lâu, từ 1995 đến nay gần 20 năm, giờ nhìn lại thấy hồi xưa mình làm sai hết, hoặc mình làm đúng nhưng chưa đúng tới nơi tới chốn vì mình không đủ tiền để xoay. Làm bất cứ ngành gì cũng cần có tiền để xoay, không có tiền sẽ chết. Quan trọng là học công thức làm ra tiền. Điều này không ai chỉ.”
Ông kể, “Năm 2003 xảy ra dịch cúm gia cầm, cả ba tháng trời người ta không ăn gà vịt. Tôi học thêm bài học: không bao giờ tập trung kinh doanh vào duy nhất một lãnh vực!”
Thế là, “người nông dân” Chín Đàm lại bước vào một lãnh vực mới: nuôi chuột bạch cho phòng thí nghiệm, nuôi thỏ và chích máu từ tai thỏ để người ta làm thuốc thử thai.
Đó là chưa kể ông còn nuôi gần 50,000 con chim cút không phải chỉ để lấy trứng bán mà chủ yếu là “cũng làm vaccine dành cho những người bị dị ứng với gà” và trên 200 con ngỗng vừa lấy trứng bán vừa làm thuốc trị hiếm muộn.
"Như vậy đã đủ hết những gì mà Hột Vịt Lộn Long An 'bao sân' chưa?"
"Chưa!"
Ông Chín không chỉ là một nông dân “chăn vịt” mà ông còn là một người kinh doanh bất động sản, làm ăn theo cách thức của Samuel Brannan, người được xem là triệu phú đầu tiên của California trong thời kỳ tiểu bang này "dậy sóng" với phong trào đào vàng của những năm cuối thập niên 1840.
Chuyện kể rằng, năm 1848, vàng được tìm thấy dọc bờ sông American, California. Trong khi những người đầu tiên phát hiện ra vàng cố gắng giữ bí mật này, thì có một người đàn ông cầm một bình thủy tinh chứa đầy vàng chạy khắp các con đường ở San Francisco hét toáng lên: “Vàng! Vàng ngoài sông American!”
Người đó là Samuel Brannan.
Tuy nhiên, ông Brannan giàu lên không phải vì ông tham gia đi đào vàng như bao người khác mà vì trước đó ông đã mua cửa hàng duy nhất nằm giữa San Francisco và bãi vàng, chất vào đó tất cả mọi thứ hàng hóa thiết bị ông có thể tìm được, rồi bán lại hay cho dân đào vàng thuê với một giá lời không thể tưởng tượng được.
Ông Chín Đàm hiện tại cũng làm công việc tương tự tại nơi người Mỹ đang xây dựng những nhà máy chế biến “ethanol” bằng cách mua những trung tâm thương mại, các thị trấn, các khu chung cư và cho những người công nhân quanh đó thuê!
Người đàn ông sinh năm 1963 có vầng trán rộng và nụ cười tươi tắn nhận xét, “Mỹ là nơi cho phép người ta muốn làm gì làm. Mỹ cho mình nhiều cơ hội để thành công. Và với tôi, làm nghề nên chọn nghề đặc biệt mà nghề đặc biệt ở Mỹ luôn luôn có.”
Trước khi câu chuyện kết thúc, ông Chín Đàm chìa ra tấm bảng gỗ khoe do “bà xã mua tặng,” trên có dòng chữ ghi theo kiểu thư pháp: “Đời: Muốn thành công phải trải qua thất bại. Trên đường đời có dại mới thành công,” như một lời nhắn nhủ với những ai còn loay hoay chưa định được cho mình một con đường đúng trên thương trường.
 
 
Ngọc Lan